Tâm sự về chuyện chị dâu em chồng

Em đã suy nghĩ rất nhiều và không tìm được lối rá cho chính bản thân mình. Nên em mong các anh chị cho em lời khuyên.đây là tâm sự thật lòng nên em mong mọi người đừng kích động em.
Chồng em và chị dâu
Em bị chồng em mắng là : mày là loại người ích kỉ ....(một câu nặng nữa nhưng em quên rồi). Khi ngày cưới chỉ còn 10 mấy tiếng đồng hồ.
Tối trước ngày cưới ( hơn nữa 1 năm trước) 2vc em đi lấy hoa tươi cầm tay cô dâu .Lúc đó cũng 8h30~9h rồi. Đi đường mà chị dâu chồng em gọi đt hỏi khi nào về suốt. Ck em thì cứ bảo "chị chờ em 1chút em đang trên đường về" or "em đang kẹt xe"... Sự thật là còn chưa đến chỗ lấy hoa nữa vì đường từ nhà qua đó cũng khá xa . Ban đầu em Ko để ý lắm . Trên đường về chị dâu lại gọi .Lúc nỳ em thắc mắc . Ck em nói là về chở chị dâu đi mua quà cho con gái ở quê.
Em nói sơ về gd ck em . Quê ck em ở miền Trung .em là dân sg.Lúc cưới gd ck cũng chỉ vào đại diện, chị dâu ck em cũng vào.
Tiếp câu chuyện ở trên . Em có chút bực mình vì nghĩ có nhiều ng ở nhà sao Ko nhờ tại sao nhất định là ck em. Em có nói: sao chị anh kì quá Ko có suy nghĩ sao. Mai anh cưới chị ấy phải thừa hiểu anh cần nghỉ ngơi. Thế mà ck em mắng em ko ra gì.nếu em ko nghĩ cho Ba mẹ em thì em đã hủy đám cưới rồi. 
Sau đám cưới em phải đi trả đồ cưới. Ck em chở đi rồi sẵn tiện ra sân bay tiễn chị dâu về quê. Đang đi ck em nghe chị dâu báo là bị trễ chuyến bay rồi. Giờ chị đang ngồi với em họ của chị ấy thôi. Vậy là ck em quay đầu xé phóng thẳng lên sân bay. Sau đó bỏ mặc em lẽo đẽo theo sau. Vừa gặp ck em đã rối rít bắt em chạy đi mua vé lại cho chị với cái giọng như kiểu "sao em chậm vậy". Mua xong vé em hối đi trả đồ rồi về lo cơm nước cho mẹ ck ở nhà. Ảnh chở em đi trả xong nhưng vẫn muốn quay lại sân bay dù ngược đường.lý do là ko muốn chị dâu ngồi ở đó buồn. Dù em đã nói lúc nãy gặp là dc rồi nhưng ck em vẫn nhất quýêt quay lại. Em điên quá mới nghĩ ra trò chia tay ng thân ở nhà đi du học cần về .em nói: anh cứ ra với chị dâu anh để em chỗ cv hoàng văng thụ động đưọc rồi. Em sẽ bắt xe ôm về . Vậy mà ck em vẫn để em lại trong khi trời đang mưa.em thất thiểu đi bộ trong sự thất bại vọng vôi cùng.
Còn nhiều chuyện khác nữa. Em kể ra dài dòng.nên em kể chuyện hôm qua

Anh chị ck em vào _vẫn là ng chị dâu đó. Vào sg chữa hiếm muộn . Hôm qua cả nhà bên ck (em còn 1chị chồng ở sg nũa) tổ chức đi cần giờ chơi. Mọi ng đã thấm mệt sau khi đi chơi cả ngày . Tất nhiên liệu thái độ ck em với chị dâu vẫn tỏ ra quan tâm nhau nhiệt tình. Họ chỉ nhau cách cài zalo. Và mặc nhiên ko coi em ra gì. Họ luôn hỏi em là ng kia đâu nếu như ko thấy mặt. Chị dâu em bị nổi mụn. Nằng nặc bắt ck em đưa đi khám . 2 người họ bắt taxi đi khám từ 5h-9h tối mới về. Ck em bỏ em bên nhà chị ck mãi mãi dưới bình chánh. Em giận lắm. Chờ hoài ko thấy về. Nhà em lại xa nên em có nhắn tin nói sẽ về trước vì còn cái báo cáo chưa làm. Vậy mà ck em nói em khó chịu thì đi về trưóc đi. 2ng họ về. Chị dâu em hỏi em giận à? Rồi còn nói báo cáo làm xíu là xong chứ nhiêu.
2vc em về tới nhà là 11h đêm. Ck em tắm rửa lên phòng ngủ luôn ko nói với em câu nào.
Em mệt mỏi quá.
Read more…

Anh sắp mất tất cả với tôi rồi chồng ạ

Tôi thật không hiểu sau ngần ấy năm chung sống, anh đã hiểu được những gì về tôi mà còn dám liều cái mạng chó của anh để sống tiếp với tôi. Anh không hiểu tôi là kẻ cóc cần biết quân tử là gì, có thù phải trả, anh làm tôi đau một, tôi sẽ lột da anh ăn dần sao? Hay anh tự tin đến mức nghĩ tôi yêu anh quá nhiều và sẽ tha thứ cho anh, anh sẽ là trường hợp đặc biệt? Anh chắc hẳn không biết tại sao tôi không thuê thám tử mà biết rõ về cô bé tội nghiệp bị anh lừa gạt đâu nhỉ. Để tôi kể anh nghe. Lúc anh vào nhà tắm, cái đt của tôi tìm không ra. Tôi định lấy máy anh nháy sang tìm thì máy anh tắt nguồn. Lúc đầu tôi nghĩ anh sập nguồn thôi, nhưng cái tính đa nghi như Tào Tháo đã giúp tôi, tôi thử nhấn nút nguồn, và máy được khởi động. Có một tin nhắn đến" sao a bảo cuối tuần về quê mà e gọi a hoài không được, có phải có em rồi anh chán rồi không? Anh không thương em nhiều như anh nói". Sững sờ vài giây, tôi trấn tĩnh lại, lập tức liên kết đến đêm hôm kia anh nói say quá ngủ nhà thằng Thành. Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi phải dùng mưu hèn kế bẩn với chồng mình. Tôi không dại mà đi hỏi cánh tay phải của anh, tôi lấy máy anh, nhắn vào số của thằng bạn tốt của anh: " hôm trước ngủ nhà mày tao có để quên sạc pin ở đấy không". Tim tôi đập thình thịch như chính tôi là kẻ vụng trộm. Vài giây sau, tôi đã có kết quả từ chính mồm thằng bạn anh:" thằng điên, mày ngủ nhà tao đ' đâu". Khi tim tôi vỡ vụn thì lý trí lại vô cùng minh mẫn, và nỗi đau như một liều doping cực mạnh giúp tôi tỉnh táo hoàn toàn. Nhanh tay xóa tin nhắn của thằng bạn anh. Tôi quay sang tin nhắn của ả hồ ly kia. Lúc đó tôi đã căm thù anh, và cả ả.
ảnh minh họa
Vẫn lấy số anh gọi cho ả, tôi nói bình tĩnh : " chào em. Chị là bạn thân của Phong. Khổ quá, hôm nay nó về quê qua nhà chị chơi để quên điện thoại. Thế là chị tắt nguồn hộ nó. Định mai đem trả thì thằng em chị nó bật lên, thấy tin nhắn của em chị phải gọi cho em ngay không oan ức cho nó thì khổ."
Trái với dự đoán của tôi. Thì ra cô bé ấy cũng chỉ là nạn nhân của anh. Cô bé thực sự rất lễ phép:" ôi thế ạ. Không sao đâu chị". Tôi tiếp:" em là ngy thằng Phong à? Nó giấu kĩ quá, 30 chưa lấy vợ làm nhà nó lo mãi" . -"vâng". Cô bé vẫn hồn nhiên mà không biết rằng tôi thật sự đã sụp đổ.. tôi nói để chị lấy máy chị gọi nhé, chứ xài hết tiền máy nó mai nó đập chị chết và thế là tôi vô tư nhắn tin với phòng nhì của anh. Trong vai bà bạn thân nhiều chuyện, tôi đã hỏi được hết thông tin cá nhân cũng như tình sử của hai người. Càng biết nhiều tôi càng đau đớn. NGUYỄN THÁI PHONG!! Tôi căm thù anh! Còn cô bé Minh Phương, thật sự em cũng chỉ là một nạn nhân của thằng đàn ông đốn mạt. Nếu có thì cái lỗi lớn nhất của em chỉ là vô trách nhiệm với tình yêu của mình, khi mà người yêu đã có vợ cũng không biết. Cho nên, tôi sẽ chỉ phá tan cuộc đời anh thôi Phong ạ.
Chắc hẳn anh phải cảm động lắm, khi chỉ vài câu xin lỗi tôi đã bỏ qua cho anh và lại tình nguyện tiếp tục nâng khăn sửa túi cho anh, thậm chí còn dịu dàng hơn trước. Chắc hẳn anh tự mãn lắm khi tôi yêu anh quá nhiều. Anh nằm mơ đi. Tôi nói cho anh biết, Nguyễn Thái Phong, tôi cơm bưng nước rót hầu hạ chăm chút cho anh bảnh bao đi lừa con gái nhà người ta được, thì tôi cũng có thể âm thầm độc ác hủy diệt cả đời anh được. Tôi sẽ lấy đi tất cả của anh. Sự nghiệp, sức khỏe, gia đình, tình yêu, bồ bịch.
Anh thấy mấy hôm nay cơm tôi nấu ngon hơn không. Chắc là có chứ, chỉ thêm vài vị thuốc, từng chút một sẽ làm cho anh trong vòng 1 năm thôi, từ một người đàn ông cao to khỏe mạnh sẽ ốm yếu hom hem không con nào thèm tôi sẽ đập đơn ly hôn vào cái mặt thớt trơ trẽn của anh. Đầu tiên là sức khỏe, sau đó tôi sẽ thanh toán đến cái sự nghiệp mà nếu không có tôi hiến kế bao phen sẽ chỉ như cái giẻ lau rách nát của anh. Sau đó sẽ là tài sản tích lũy của vợ chồng ta.. tôi sẽ không để lại cho anh một thứ gì! Giá như anh quan tâm tới cái người vẫn đc gọi là vợ anh một chút, chắc hẳn anh sẽ thấy trong mỗi bữa cơm đều sẽ có 1 món tôi không hề đụng đũa. Giá như anh đủ hiểu tôi để biết rằng tôi cái gì có thể bỏ qua, cái gì không. Giá như anh có trí nhớ tốt để nhớ rằng tôi là dược sĩ.. giá như...tôi không thể ngừng bản thân mình lại nữa đâu Phong ạ. Nếu anh khôn ngoan thì hãy ly hôn tôi đi. Dù kể cả anh ly hôn tôi cũng sẽ tìm mọi cách để hủy diệt anh. Tuy nhiên sẽ khó khăn hơn cho tôi 1 chút..
Anh có biết giờ mỗi lần anh động vào người, mỗi lần anh nói yêu tôi, tôi ghê tởm đến thế nào không? Có biết mỗi lần làm tình với anh xong, tôi đều chạy vào toilet nôn thốc tháo không? Tôi viết cái này, sau này khi kế hoạch thành công, tôi sẽ đính kèm nó cùng với đơn ly hôn đập vào mặt anh. Anh cứ ở đó mà tự mãn đi. Tôi nhớ lúc chúng ta yêu nhau, cũng hay chơi những trò đấu trí và anh đâu xó ngốc, cũng là gã lừa sòng phẳng cơ mà. Gái gú chẳng lẽ không chỉ làm bộ râu mà còn làm cả não anh trở nên nhẵn nhụi vậy à? Tỉnh lại và nhặt vũ khí của anh lên đi. Bất cứ gì cũng không thể bảo vệ anh khỏi tôi được đâu!
Read more…

Hai câu chuyện nên đọc khi bạn thấy nản lòng

Câu chuyện 1:
Một cô gái đến tìm một nhà sư, cô hỏi:
- Thưa thầy, con muốn buông một vài thứ mà không thể, con mệt mỏi quá.
Nhà sư đưa cho cô gái 1 cốc nước và bảo cô cầm, đoạn ông liên tục rót nước sôi nóng vào cốc, nước chảy tràn ra cả tay, làm cô bị phỏng, cô buông tay làm vỡ cốc.
Lúc này nhà sư từ tốn nói:
- Đau rồi tự khắc sẽ buông!
Vấn đề là, tại sao phải đợi tổn thương thật sâu rồi mới buông?
Câu chuyện 2:
Một chàng trai đến tìm nhà sư, anh hỏi:
- Thưa thầy con muốn buông xuôi vài thứ nhưng con do dự quá, con mệt mỏi vô cùng.
Nhà sư đưa anh ta 1 cái tách và bảo anh cầm, đoạn ông rót đầy tách trà nóng vừa mới pha xong.
Chàng trai nóng quá nhưng anh vẫn không buông tay mà chuyển từ tay này sang tay kia cho đến khi nguội đi rồi uống và cảm nhận thấy rất ngon. Lúc này nhà sư từ tốn nói:
- Cứ đau là buông thì con đã bỏ lỡ những cái tốt đẹp sau đó rồi!
Vấn đề là tại sao cứ đau là phải buông trong khi còn có thể làm cho nó tốt đẹp lên.
Bài học rút ra: Trong cuộc đời vốn phức tạp này, chỉ có ta mới biết lúc nào nên cầm lên & bỏ xuống chuyện của chính mình.
Read more…

NHỮNG CHÀNG TRAI ĐI XE SỐ

Những chàng trai đi xe số, dĩ nhiên không phải đều là những chàng trai không có điều kiện. Có những người hoàn toàn có thể mua ngay một chiếc xe ga đắt tiền, nhưng vẫn trung thành với con “ngựa sắt” của mình.
Tôi có biết một anh chàng, số dư tiết kiệm không dưới 9 chữ số, hàng ngày vẫn bon bon trên em Dream cũ rất hồn nhiên nói rằng: "Xe số cơ động hơn, động cơ chạy khỏe, máy êm, không thích màu mè, hình thức..." hay đơn giản là vì "anh thích thế..."
Tôi có một cậu bạn, bố mẹ là "đại gia", nhưng cậu ta vẫn trung thành với xe số, cậu ta bảo: "Xe ga đẹp thật đấy nhưng làm sao khỏe để vượt đèo lội suối, vượt bùn leo dốc như con xe số của mình được. Đi phượt hàng trăm cây số nữa thì tốn tiền xăng phải biết. Mình mãi mãi chỉ "tôn thờ" xe số thôi."
Không phải cô gái nào cũng thích con trai phải ngồi xe hơi hay xe tay ga, đầu tóc mượt mà quần áo là lượt, đồ hiệu đắt tiền vì thực sự các cô gái cũng dễ dàng đổ cái rầm, chết mê chết mệt những anh chàng đi một chiếc xe số rất bình thường, đơn giản chỉ vì cá tính của họ.
Những chàng trai đi xe số, dĩ nhiên không phải là những chàng trai không có điều kiện? Có những người hoàn toàn có thể mua ngay một chiếc xe ga đắt tiền, nhưng vẫn trung thành với con “ngựa sắt” của mình. Bởi vì không thích phô trương, rườm rà, hay chỉ đơn giản là chẳng muốn, vậy thôi. Quan tâm đến người khác nghĩ gì, mình thích là được?

Những chàng trai đi xe số, đâu hẳn là những chàng trai cổ hủ? Chỉ là họ cảm thấy hài lòng với chiếc xe số khỏe khoắn, thể hiện được cá tính của mình, con người thật của mình, không muốn tô vẽ, giản dị mà vẫn cuốn hút theo cách riêng.


Này, ai bảo đi xe ga mới oách? Xe ga đi phượt được không? Qua những chặng đường dốc, đường núi? Qua những đường đèo, suối thác gập ghềnh? Con trai mạnh mẽ, ngang tàn, có thể đi đến tận cùng trời đất, xe số bùi bụi oách lắm, có thể khiến con gái tim đập rộn ràng ngưỡng mộ.

Này, ai bảo cứ đi xe ga là tài giỏi? Nhiều người xe ga là bố mẹ mua, quần áo đồ vật trên thân là bố mẹ chu cấp toàn bộ. Sự giàu có hào nhoáng lúc đó chỉ là nhất thời bám víu gia đình hậu thuẫn, chứ nào tự đứng lên độc lập một mình, làm chỗ dựa cho người khác. Xe số thì sao? Trai đi xe số nhiều chàng rất được, có thể chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình, có thể làm chỗ dựa cho người con gái bên cạnh mình mọi lúc.

Này, trai đi xe số mới cực là “ngầu” luôn. Bởi vì con gái thích cái kiểu chất lừ khi con trai trèo lên xe, đạp số nhấn ga thành thục, khí khái, vừa ôn hòa lại vừa mạnh mẽ. Nhìn chẳng giống kiểu một số chàng trai vẫn trèo xe ga rồi vênh váo ngoài đường, nhìn thấy ai là coi thường ra mặt, trong khi cũng chẳng bằng ai.


Nhưng không phải là anh xe ga nào cũng tệ như vậy và anh xe số nào cũng phong cách ngời ngời. Chỉ là cái cách con trai sử dụng xe thế nào, chỉ là cái cách con trai đi ra ngoài đường thế nào, mới khiến con gái tôn trọng.

Cũng giống như việc một số cô gái có thể chết mê chết mệt một anh chàng đi xe ga bảnh bao, nhã nhặn, nhưng một số cô gái khác lại thích những anh chàng đi xe số nhưng phong cách đặc biệt. Có thể ngồi đằng sau xe tựa vào lưng ấm áp vững chãi, đi đến bất cứ đâu cũng chẳng lo lắng, bất an.

Những chàng trai đi xe số thì có sao đâu nhỉ? Đi xe số vẫn được nhiều cô gái yêu thích như thường đấy nhé. Chỉ cần những chàng trai xe số thể hiện sự cá tính đúng con người thật của mình, và tự hào về chiếc xe mình đang đi theo đúng nghĩa.

Này những chàng trai đi xe số? Các anh không ngờ mình cũng hấp dẫn đến thế đúng không? Con gái yêu bằng tai, nhưng cũng có lúc yêu bằng mắt, bằng trái tim đấy. Xe số hay xe ga chẳng quyết định được con người. Chỉ là nếu con trai mà đi xe số, sẽ có một sự quyến rũ rất riêng đấy.
Read more…

THÁNG 11 ĐÂU DÀNH CHO NHỮNG CUỘC CHIA LY

Tình yêu có khi chỉ là một cánh cửa, vào một ngày gió mùa về, người đi ngoài đường co ro, lạnh run muốn vào thì anh lại quyết định bước qua cánh cửa ấy, dọn trống căn phòng trong trái tim ta.

“Tháng mười một hình như đâu dành cho những cuộc chia ly?

Thế mà bầu trời sáng nay nhìn như muốn khóc.”

Trời đã chuyển mùa, tháng 11 đắm mình trong gió, trong man mác, trong những đóa hoa cúc vàng ban sáng. Bầu trời không còn trong xanh, ánh nắng không còn gay gắt, chỉ để lại một khoảng không gian rộng lớn trước mặt. Tháng 11 cũng kỳ lạ, nếu thấy vui thì cũng là vui, nếu thấy buồn thì cũng buồn da diết.

Những đợt gió lạnh đầu mùa khiến ta muốn xích lại gần nhau hơn, nép mình sau tấm lưng rộng rồi vòng qua cho tay vào túi áo của người kia. Yêu thương tháng 11 dường như muốn đậm sâu hơn, ấy thế mà tại tàn nhẫn cho tình yêu vụt mất. Nếu tình yêu không đủ lớn, nỗi nhớ nào rồi cũng sẽ qua. Ngày hôm qua có một người ra đi không nói mặc cho những hy vọng phía trước, mặc cho những yêu thương gắn kết lâu dài. Tất cả như bong bóng xà phòng bay, dù cho có lung linh đến mấy thì cuối cùng cũng vỡ tan.

Tháng 11 nhắc ta đừng buồn nếu người ấy không quay về. Ăn những món mình thích, làm những việc mình đam mê, tụ tập hàn huyên nói cười với bạn bè. Thế nhưng dù ta có bận bịu đến mấy, có tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra thì những giọt nước mắt vẫn lăn dài mỗi đêm. Có những người ghé đến cuộc đời ta chỉ có nhiệm vụ làm cho nó thêm thi vị mà thôi, họ giúp ta trân trọng hơn giá trị của hạnh phúc, nhưng cũng nhắc ta nên biết tự bảo vệ trái tim mình.

Ai rồi cũng khác, họ sẽ không ở lại nên ta đừng sợ họ ra đi. Dù tình yêu đó có khiến ta tổn thương thì ta vẫn phải vững vàng mà sống tiếp. Dù trong cuộc đời này có người khiến ta buồn thì cũng có người làm ta vui. Khoảnh khắc mà ta mất đi một người thực sự có ý nghĩa với ta là khoảnh khắc tủi thương nhất. Ta không nắm giữ được trái tim người ấy, cũng như không quản thúc được trái tim mình. Nhưng ta còn quãng đường dài phía trước để đi, rồi ta sẽ gặp một người có ý nghĩa khác.

Tháng 11 đâu dành cho những cuộc chia ly, ấy thế mà có người lại đừng tần ngần như sắp khóc. Đã từng tự nhủ với bản thân rằng trong thế giới tình cảm, đừng để bản thân thiệt thòi, uất ức, không dựa dẫm vào ai khác. Giờ lại cảm thấy tự thương mình, bởi quá yếu đuối, quá mong manh… Dù rằng có chấp nhận thì bản thân vẫn luôn đặt ra hàng ngàn câu hỏi: Anh có từng nghĩ như em không? Tức là tình yêu không phải là một món đồ, một chiếc va ly, có mang đi thì mang về được, có cầm lên thì bỏ xuống được. Nhất định không phải thế!

Tình yêu có khi chỉ là một cánh cửa, vào một ngày gió mùa về, người đi ngoài đường co ro, lạnh run muốn vào thì anh lại quyết định bước qua cánh cửa ấy, dọn trống căn phòng trong trái tim ta.

Trước đây cứ nghĩ bản thân mình là đứa con gái thích tự do, nhưng bây giờ lại thèm cái sự ràng buộc đến thế. Cảm giác đau lòng xoáy sâu vào tận tâm can, là đêm nào cũng mơ thấy người ấy, khi tỉnh lại chỉ còn là bóng đêm vô tận.



Rồi nỗi nhớ cũng qua...

Cũng đã đến lúc ta phải chấp nhận được rằng, có một số người rất tốt nhưng dù có cố thế nào ta cũng chẳng thể yêu người ấy được. Còn có một số người không tốt lắm nhưng ta lại chẳng thể hết yêu người ấy. Giả dụ như tháng 11 buồn tênh đáng ghét thế này, mà vẫn muốn chìm đắm trong cái se lạnh ấy, bầu trời có ảm đạm thế nào, cũng cảm thấy nhẹ nhàng biết mấy.

Có một số chuyện, một số người nhắc nhở rằng chúng ta đã từng mù quáng, từng sai lầm, từng yêu hết lòng, thế nhưng ta vẫn mãi thật lòng nhung nhớ họ.

Tháng 11 này có một người ra đi, có một người ở lại, có những chiếc áo len đủ sắc màu tràn về giữa phố, cũng có một mảnh trời xám ở trên cao.

Tháng 11 ngân nga những bản tình ca tan vỡ… Nhưng chắc chắn rồi, xung quanh còn có những người sưởi ấm cho ta, đâu cứ nhất thiết phải là tình yêu…


Read more…

Sức Khỏe Gia Đình
Mẹo Vặt
Sự Kiện

SẢN PHẨM Y KHOA